• Viết cho ngày giỗ ba

    Sắp đến ngày đám giỗ lần thứ 37 của ba tôi. Ba mất năm 1985 vì bệnh già, thọ 75 tuổi.
    Anh chị em chúng tôi không biết gì về thời tuổi trẻ của ba. Lúc ấy ba còn bên Trung quốc, sống tại huyện Nhiêu Bình, Triều Châu, tỉnh Quảng Đông. Lâu lâu chúng tôi mới được nghe ba kể, hồi còn thanh niên đã từng bán vé phà, từng là ca sĩ phòng trà. Năm tôi bắt đầu học tiếng Anh, một hôm tôi viết sai một từ bị ba kêu sửa lại, tôi mới biết thì ra ba mình cũng biết ngoại ngữ. Ba không cho chị em tôi học trường Tàu chắc vì học “hết lớp” rồi không biết làm gì nữa. Việc này đồng nghĩa với việc chúng tôi không biết chút gì về tiếng Hoa. Tôi thường hứa với lòng là xong đại học sẽ đi học tiếng Hoa nhưng vì lười biếng nên đã không thực hiện.
    Ba tôi tướng cao lớn, có đến hơn 1 mét 8. Nhìn mấy tấm ảnh ba thời trẻ thấy rất handsome, nhất là ảnh ba mặc đồ tây nên tôi đoán chắc lúc ấy ba đắt đào lắm.
    Có một chuyện khiến tôi mắc cười và nhớ hoài, đó là năm thằng em kế tôi được 6 tuổi. 5 giờ sáng hôm đó ba tôi đi bộ ra chợ để mở cửa tiệm. Ba má là tiểu thương mua bán bánh mì. Ba đi một mình vì má tôi lên Sài Gòn có việc. Đang thong thả bước, rời nhà được chừng trăm mét, bỗng ba tôi nghe phía sau có tiếng lẹp xẹp nên quay lại. Ba tôi giật mình khi phát hiện ra thằng em tôi nãy giờ đang mắt nhắm mắt mở bước theo. Thế là ba tôi bế nó quay về nhà giao cho chị tôi rồi mới đi tiếp. Má về, biết chuyện, cười ha hả. Xong má lại nghiêm giọng với ba: “Không có tui ông lại đi bộ ra tiệm hả? Chèn ơi, xa chết. Sao không dặn xe lôi vô rước?”. Ba tôi là vậy, rất tiết kiệm, ít khi nào tiêu tiền cho bản thân.
    Sang Việt Nam sinh sống, cưới vợ, mất liên lạc với gia đình dòng họ, bao nhiêu tình thương ba dành hết cho vợ con. Ba chỉ có vài người bạn là Hoa kiều, nhất là “chú bánh men” hàng xóm để nói chuyện bằng tiếng Tàu. Mỗi khi chú sang nhà chơi, ba và chú xí xa xí xố chúng tôi nghe như vịt nghe sấm. Gọi là chú bánh men vì nhà chú có lò làm bánh men, bánh gai bỏ mối cho các tiệm.
    Ba tôi biết làm vài loại bánh kiểu người Hoa và nấu ăn rất chuẩn. Món mà tôi thích và nhớ hoài là thịt kho chao, hương vị đậm đà hòa quyện cùng vị chao bùi béo rất ngon. Đây đúng là món đổi vị cho bữa ăn gia đình. Lâu lâu ba dẫn một đứa con đi ăn tiệm, lần sau dẫn đứa khác, tất nhiên là tiệm ăn người Hoa. Riêng tôi, lần đó theo ba vô nhà hàng, tính tiền xong ba bỏ tiền thối vô đĩa để boa cho anh bồi phục vụ. Tôi nhặt lấy hết mấy đồng bạc cắc để chơi. Thời điểm ấy tiền còn có giá nên tiền cắc có giá trị cao. Dọc đường, thấy tôi tung thảy mấy đồng cắc, ba hỏi: ” Con lấy trong đĩa của nhà hàng phải không?”. Tôi “dạ” một tiếng và thấy ba lắc đầu chán nản: “Tiền đó là tiền boa ba cho phục vụ đó”. Sau này lớn lên, tôi biết chuyện một số trẻ khác cũng “hành xử” giống y như tôi lúc được cha mẹ dẫn đi ăn nhà hàng.
    Ba tôi thương con cái lắm. Đứa nào cũng thương. Tôi nhớ năm tôi thi Tú tài phần 2, về nói làm bài không được khiến ba lo lắng mãi. Má tôi nói “Hay là ông vái ông bà khuất mày khuất mặt phù hộ cho con đi”. Ba tôi làm theo, hứa cúng con heo quay nếu tôi thi đậu. Không ngờ tôi đậu thiệt. Lúc đó ba tôi lại lừng khừng chưa cúng tạ ơn vì con heo quay rất mắc tiền. Má tôi lại bảo “Không thì mình cúng cái đầu heo cũng được”. Ba thấy yên tâm, thở phào nhẹ nhõm.
    Nhiều lúc tôi nghĩ sao cuộc đời của ba tôi vô vị quá, quanh năm suốt tháng chỉ biết buôn bán, không có một chút gì gọi là giải trí, không biết gì về du lịch. Mấy chục năm ròng rã trôi qua ba đã hy sinh tất cả cho con cái, lấy niềm vui của chúng làm niềm vui cho mình. Hạnh phúc gia đình chính là hạnh phúc của ba. Chưa bao giờ chúng tôi nghe ba than vãn, dù chỉ là một tiếng.
    Ba tôi ra đi nhẹ nhàng ở tuổi 75. “Nhân sinh thất thập cổ lai hy”, nghĩa là: Người sống đến bảy mươi tuổi xưa nay hiếm. Đêm ấy, khi đã đông đủ con cái vây quanh mình, ba mới chịu nhắm mắt. Thương ba đã chịu đựng từ bệnh viện trên Sài Gòn về đến quê nhà, vẫn cố giữ cho mình nhịp thở. Người ta bảo nếu chết dọc đường thì sẽ không cho vô nhà, phải nằm ngoài mái hiên giá lạnh.
    Hai năm rồi vì Covid-19 chúng tôi không tụ họp về quê để cúng giỗ ba. Đứa em gái giữ nhà hương hỏa chỉ làm mâm cơm chay đơn giản. Năm nay dịch bệnh đã bớt nhiều, có lẽ anh chị em tôi phải về. Ba má tôi có hơn mười đứa con, gái trai đầy đủ. Chạnh nhớ câu ca dao mà lòng bồi hồi bổi hổi:

    “Trai mà chi, gái mà chi
    Cốt sao có nghĩa, có nghì là hơn”

    (Viết cho ngày giỗ ba: mồng 8 tháng 7 âm lịch)
    Sĩ Huỳnh

  • Bài hát về mẹ

    Nhạc về đề tài MẸ có rất nhiều bài của nhiều nhạc sĩ khác nhau, nhưng nổi bật hơn hết chính là ca khúc LÒNG MẸ của Y Vân. Bài này nhạc sĩ sáng tác năm 1957.

    Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào,
    Tình Mẹ tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào,
    Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào.
    Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu

    Bao năm tháng trôi qua, bài hát vẫn sống mãi với thời gian. Nhiều thế hệ ca sĩ đã trình diễn ca khúc LÒNG MẸ làm rung động biết bao trái tim người mộ điệu. Từ Thái Thanh đến Hoàng Oanh, Giao Linh, Hương Lan, Như Quỳnh…mỗi giọng ca đều mang sắc thái mới với tình cảm cũ không hề thay đổi, đó là tình mẹ.

    Có điều lạ là tôi chưa hát karaoke bài Lòng Mẹ lần nào. Bài về mẹ mà tôi hay hát nhất là bài Tình Mẹ (Mỹ Tâm) hay bài Nghĩa Mẹ (Nguyễn Khánh Hưng). Sau này tôi phát hiện bài Mẹ Tôi cũng thật hay nhưng chưa có dịp hát thử:

    Mẹ ơi, con lớn lên giữa một vòng tay
    Nhưng yêu thương con chưa thiếu một ngày
    Lúc vui buồn của một phút con trai
    Mẹ là cha mà con mơ tìm thấy…

    Bài này do anh hai của vợ tôi hát trong buổi karaoke gia đình và là bài ruột của anh. Anh vừa cất giọng lên tôi đã kết.

    Có một bài nữa tôi đã hát qua và có lần hát trong tiệc cưới, đó là bài Gánh Me:

    Cho con gánh mẹ một lần
    Cả đời mẹ đã tảo tần gánh con
    Cho con gánh mẹ đầu non
    Cả lòng mẹ đã gánh con biển trời
    Ngày xưa mẹ gánh à ơi
    Con xin gánh lại những lời mẹ ru
    Đường đời sương gió mịt mù
    Vì con hạnh phúc chẳng từ gian nan…

    Nói về hát karaoke, tôi chưa từng nghe ai hát hay bài Lòng Mẹ. Có lẽ chỉ qua những giọng ca chuyên nghiệp bài hát mới được biểu diễn sâu sắc. Tôi thích nhất là Giao Linh:

  • Những câu chuyện vụn vặt

    Đêm trôi đi nhẹ nhàng…3 giờ 17 phút- sắp sáng rồi. Mẹ tôi thường thức về đêm, đi tiểu tiện suốt. Vừa nãy mẹ kêu: “Cạo gió” và lúc thoa dầu sắp sửa cạo thì mẹ nói: “Cạo mạnh lên” khiến tôi nhớ lại lúc nhỏ mỗi khi bị cảm chúng tôi sợ nhất là mẹ đè ra cạo gió, cạo “rọc rọc” cho đến đỏ bầm mới thôi. Nhờ vậy mà lúc vừa cạo xong là tôi đã cảm thấy khoẻ ngay, muốn tung tăng chạy giỡn. Nhưng mẹ đã già yếu lắm rồi, tôi cũng không dám cạo mạnh tay. Lưng mẹ chỉ thấy da và xương, chẳng còn bao nhiêu thịt. Tôi quen rồi, nên nỗi xúc cảm cũng vơi bớt đi nhiều lắm. Tôi ngồi bóp chân cho mẹ, lẩm nhẩm đọc Kinh Lạy Cha, Kinh Kính Mừng, Kinh Tin, Kinh Cậy và Kinh Kính Mến. Lâu nay tôi đã quen đọc kinh mỗi lúc tâm trí thảnh thơi và mỗi khi trong lòng có điều gì lo lắng. Tôi luôn nghĩ lúc nào Chúa cũng kề bên.3 giờ 38 phút. Tôi vẫn chưa viết ra được nội dung muốn nói trong đoạn nhật ký này. Rất nhiều lúc tôi muốn làm chứng nhân cho Chúa, nhưng những câu chuyện vụn vặt của tôi cùng lời lẽ không được trau chuốt mấy khiến tôi ngại viết ra. Rồi tôi lại nghĩ, có sao đâu, mình đâu phải là linh mục, là tu sĩ, là dân Chúa thì cũng mới đây thôi. Điều đáng trân trọng là mình cứ viết ra sự thật. Điều đầu tiên cần học nơi Chúa là lòng chân thật. “Vì Chúa là đấng thông minh và chân thật vô cùng”.Thật ra có kể bao nhiêu cũng không đủ về những điều kỳ diệu, về sự mầu nhiệm của Chúa đã ban cho tôi. Tôi chỉ xác tín được một điều là những gì tôi muốn hầu hết đã được Chúa sắp đặt cho xãy ra đúng như thế, có khi còn hơn thế. Nhưng phải nói ngay rằng tôi chưa bao giờ muốn những gì cho riêng tôi và điều mong muốn ấy tôi chưa bao giờ thốt ra bằng lời mà chỉ nghĩ trong đầu. Và điều nữa là, bao giờ tôi cũng tin sẽ chắc chắn được. Mới đây thôi, tôi nói với mẹ “Uống chút sữa nhen má” rồi kêu đứa em đi pha ly sữa. Từ trưa đến khuya mẹ tôi ngủ suốt không chịu thức dậy ăn uống gì, tôi sợ bà bị hạ đường huyết như lúc trước bị một lần phải đi cấp cứu. Tôi nói, mẹ tôi không trả lời, cũng không gật đầu. Vậy mà tôi biết chắc bà sẽ uống. Quả vậy, khi đứa em đem ly sữa lên kèm theo 2 viên thuốc trị đau nhức, mẹ tôi đã uống hết. Tôi mừng lắm và thầm tạ ơn Chúa.Tôi muốn kể nhiều chuyện khác nữa nhưng có lẽ để lúc khác, bài viết khác vì bài này dài dòng quá, người đọc sẽ lười xem.Những gì Chúa đã ban, đã sắp xếp cho tôi chưa phải là lớn lao nói theo nghĩa đen, nhưng quả thật to tát vì đó chính là sự bình an trong tâm hồn, mà nếu có là tỷ phú, đại gia cũng không thể nào mua được.


    Bến Tre, 4:19 AM ngày 20/8/2016

  • Thứ bảy về được không?

    Thứ bảy này biết về được không?
    Chợt bâng khuâng, đã qua nhiều thứ bảy
    Quê tôi ơi, đang vào mùa cây trái
    Những chuyến xe hàng Rạch miễu xuyên đêm
    Tôi đang ngồi xe chật như nêm
    Định quán- Sài gòn chắc khuya này mới tới
    Những thùng xoài, bơ, quít… bạn hàng ký gởi
    Cho kịp ngày rằm Phật đản tháng tư
    Ghé chất hàng, nhức đầu chuyện dôi dư
    Bác tài dễ thương cứ luôn mồm xin lỗi
    Tôi mĩm cười cảm thông, ngồi bó gối
    Xe chuyển bánh lên đường…Phú túc…Dầu giây…
    Thứ bảy này có về được không đây?
    Bến tre quê tôi, có mẹ già trông đợi
    Kìa Rạch miễu cầu dây văng vời vợi
    Đón tôi về bằng những chuyến mưa qua…
    (30/5/2018)

  • Nhỏ

    Bến tre vừa mưa nhỏ, nhỏ ơi
    Còn đường nhỏ về quê có mưa không nhỏ?
    Anh bước ra sân, gửi tình theo gió
    Nhận được rồi nhỏ nhớ reply
    Mình đi rồi, xì phố không ai…
    Con đường mưa, hẻm nhà xóm trọ
    Dắt dìu nhau cuối tuần quán xá
    Vòng tay ôm, gió lộng trên cầu
    Nhỏ về nhà chắc chẳng nhớ anh đâu
    Anh thì nhớ dù đang vui bên mẹ
    Mong làm sao một lời hỏi khẽ:
    “Nhỏ bạn con sao chẳng thấy về?”
    Nhưng mẹ già như chuối chín cây
    Chỉ ánh mắt thôi anh hiểu điều thầm kín
    Ôi thương quá, tình sâu nghĩa nặng
    Nhỏ về thăm mẹ mình, có nhớ mẹ anh không?

  • Biết con không?

    Mẹ đã quên nhiều, quên cả tên con
    Ít nói năng, ngủ nhiều hơn thức
    Thời gian trôi nhanh hơn, ngày đêm oi bức
    Mẹ gầy hơn, khắc khoải một dáng ngồi
    Lễ về rồi mẹ có thấy vui
    Những đứa con nào sẽ về thăm mẹ?
    Nắm bàn tay mĩm cười hỏi khẽ:
    “Biết con không? Con của má nè!”
    Em hỏi sao thấy anh buồn buồn, để nói cho nghe
    Nhìn mẹ già lòng thương quá đỗi
    Có những niềm riêng ít khi muốn nói
    “Mẹ đã quên nhiều
    Quên cả tên anh!”
    (27/4/2018)

  • Một thời vất vả

    Mẹ là dòng sông quê hiền hoà chảy ngược chảy xuôi về ngã năm, ngã bảy
    Mẹ là tán dừa xanh phủ bóng mát đường làng
    Mẹ là cánh diều lộng gió mênh mang
    Mẹ là cả tuổi thơ con đã một thời đánh mất
    Nên con còn mẹ là còn niềm tin duy nhất
    Còn cảm giác tuổi đang xuân dù quá nửa đời người
    Con sẽ còn cùng mẹ rong chơi
    Qua những thăng trầm, biển dâu lặng lẽ

    Em chọn xong chưa, bấm anh bài Tình Mẹ
    Những giai điệu thiết tha, khắc khoải cõi lòng
    Hay những nốt trầm của bài Gánh Hàng Rong
    Để nhớ mẹ của một thời vất vả
    Chiều cuối tuần, chợ Ngã năm, Bình nguyên, thất Cao đài… quê mình yên ả
    Trời đã dịu mát dần sau ríu rít cơn mưa
    Ngồi với mẹ hiền nghe lắng đọng những âm xưa…
    (23/5/2018)

  • Đường xuân

    Về Bến Tre những ngày giáp Tết
    Đường về nhà thoảng chút gió bâng khuâng
    Nhìn bầy trẻ, thèm tuổi thơ ngờ nghệch
    Để quên đi bao lo lắng, nhọc nhằn

    Mẹ ngồi ngóng đường xuân vắng lặng
    Mõi mòn chờ mấy đứa con xa
    Khoảng sân nhỏ mai vàng rực nắng
    Phút chốc mùa xuân cũng kịp chan hoà…

    (8/2/2013)

  • Má 95 tuổi

    Non tháng nay má yếu sức hẳn. Tuy ăn được ngủ được nhưng rất ít nói và phát âm không được rõ như trước. Má lại thường nằm thấy ác mộng hay sao ấy mà khi giật mình dậy cứ hay nói mấy câu không đầu không đuôi, đặc biệt là hay rên. Con cháu đến thăm, ai má cũng biết hết nhưng có vài đứa má không nhớ tên. Hình như có vài đứa buồn tủi thân vì bị má quên tên. Tính đến năm nay 2018 thì má đã 95 tuổi rồi.
    Dạo này mình về thăm má thường hơn. Mỗi tuần, nhìn lịch thấy thứ sáu hoặc thứ bảy là má lại nói với Thu và chị Năm: “Bữa nay thằng Sĩ nó về”.
    Thật ra ông Trời rất công bằng và Chúa thì đầy lòng thương xót. Mình nhớ trước đây lúc chưa vào đạo, má còn sợ chết lắm. Vậy mà từ lúc được Cha đến nhà rửa tội, được có tên Thánh rồi chừng như má đã quên luôn chữ “chết”. Mình nhớ khi nói Cha nghe chuyện má cứ hay nghĩ đến chuyện chết thì Cha đã mĩm cười hiền từ, nhẹ nhàng nói với má: “Bà được ơn gọi của Chúa rồi nên đừng lo lắng chuyện chết nữa nhé, chỉ là về nước Chúa mà thôi”.
    Mấy ngày tết dương lịch vừa qua mình về với má, vui thật trọn vẹn. Có vợ chồng bé Hai và vợ chồng Hưng về thăm và lì xì cho má nữa. Tội nghiệp Huyền về thấy hết nước yến liền đi siêu thị mua cho má. Nước yến mắc tiền lắm, một hủ nhỏ thôi đã ba bốn chục ngàn. Lúc trước ông sui của Hưng Huyền vẫn thường biếu cho má.

    Còn hơn tháng nữa thôi thì đến tết nguyên đán Mậu Tuất rồi. Tết này cậu Út bên Canada về trễ, 17/1 mới được nghỉ. Nhưng vậy cũng hay, đến lúc ấy con cháu khác phải đi làm hết rồi thì còn có Út về “thay ca”. Giờ mình đang nghĩ đến chuyện trước tết về sẽ rủ chị Sáu đi mua mai và mấy chậu hoa khác cho sân nhà tươi thắm như mọi năm có Út và Chín “chuyên trách”. Những chậu mai mấy năm trước vừa nở đúng giao thừa vừa lâu tàn. Năm nay hy vọng cũng sẽ được vậy để nhà được nhiều điềm lành, để má được luôn mạnh giỏi.
    Cầu Chúa chúc lành cho cả gia đình Bà Hai Rết.
    Tạ ơn Chúa.
    Amen.

    (04/1/2018)
    SĨ HUỲNH

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu